Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Chính sách cùng đọc lại giảm nghèo vẫn còn “kẽ hở”.

ĐBQH Đỗ Mạnh Hùng cũng cho rằng: Do không "hỏi" quan điểm địa phương mà cứ áp mô hình mẫu từ trên xuống nên chi tuổi thọ của nhiều dự án rất ngắn. 941 tỷ đồng là cao hay thấp. Dù vậy, công tác giảm nghèo còn những thách thức như: Kết quả giảm nghèo chưa bền vững, tỷ lệ tái nghèo còn cao; gần 50% hộ nghèo còn tụ tập vùng cao, vùng sâu, số hộ nghèo đô thị cũng tăng lên trước những cú sốc kinh tế… Cùng với đó, chính sách có nhiều kẽ hở đã dẫn đến chuyện bị lợi dụng, Bộ cần tăng bổn phận trong thực hành, tăng cường nghĩa vụ quản lý.

Với nghĩa vụ là cơ quan thực hành chính sách an sinh, Bộ sẽ có bổn phận xem xét kiểm tra lại chính sách để có điều chỉnh kịp thời.

Rất nhiều trường hợp đưa ra khỏi danh sách hộ nghèo người ta phản ứng. Có quá nhiều chính sách "cho không vô điều kiện" chặn lối muốn thoát nghèo của hộ nghèo. Các ĐB đặt câu hỏi, có nên xem xét lại duyên do từ việc ban hành chính sách hay quá trình thực hiện và Bộ trưởng Bộ LĐTB&XH có nghĩ suy gì và tham mưu thế nào khắc phục vấn đề này. Kết lại phiên giải trình, Chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề từng lớp của Quốc hội Trương Thị Mai cho rằng: Việt Nam đã giảm khá nhanh tỷ lệ hộ nghèo, hàng triệu hộ gia đình đã thoát nghèo trong vòng 20 năm qua.

Đặc biệt, thời kì tới cần tiếp tục cân nhắc rà soát lại chương trình đích nhà nước về giảm nghèo để có chính sách hợp lý. Nhận có chuyện chính sách quá ưu tiên hỗ trợ trực tiếp, chính sách cho cận nghèo thiếu nên không khuyến khích người dân thoát nghèo, Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền cho biết: Bộ đã nhận ra hạn chế này, và đang cùng các bộ, ngành nghiên cứu, điều chỉnh một số chính sách theo ý kiến: Giảm dần chính sách cho, tăng chính sách vay lãi suất rất thấp.

Băn khoăn vì có quá nhiều chương trình hỗ trợ nhưng liệu tiền có chuyển đến đúng đối tượng là hộ nghèo, Thứ trưởng Bộ KH&ĐT Đặng Huy Đông nhận định: Đầu tư cho vùng nghèo vấn đề cần quan hoài nhất là nhu cầu của địa phương là gì. Tuy nhiên, câu hỏi này chưa được Bộ trưởng giải đáp trực tiếp.

Nhiều mô hình dự án ở địa phương như xóa đói giảm nghèo tại cộng đồng, dự án trồng rừng… nhưng sau 10 năm trở lại vẫn không được thực hành, hỏi thì được biết tiền đã hết. Hóa ra tiền tài dự án chỉ đủ chi trả cho cán bộ làm dự án, cơ quan tư vấn mà không tới dân. Nhưng, chúng ta vẫn đầu tư theo kiểu rót từ trên xuống mà không xem xét kỹ xem địa phương cần gì.

Dân thấy có dự án là làm hồ sơ để nhận hỗ trợ, có nhiều hộ làm già 5 bộ hồ sơ để nhận tương trợ, vậy ai là người giám sát?  Hộ nghèo không muốn thoát nghèo?  Đưa ra vấn đề do cách thức tương trợ, nên thực tế đã xuất hiện tình trạng "người nghèo không muốn thoát nghèo", ĐB Đỗ Mạnh Hùng (đoàn Thái Nguyên) cho biết: Khi tiếp xúc cử tri, nhiều cán bộ hồ hởi nói "năm nay xã em có thêm 3 hộ nghèo đấy".

"Do phân bổ nguồn lực còn bất cập, cứ huyện nghèo, xã nghèo là ưu tiên sao dân không ỉ lại?" - ĐB Hùng cương trực. Tuy nhiên, chưa đồng tình với thưa này, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề tầng lớp của Quốc hội Đặng Như Lợi đặt vấn đề: Hiện ngân sách và các nguồn vốn khác bố trí nguồn lực giảm nghèo 542. ĐB Đặng Thuần Phong (đoàn Bến Tre) cũng cho rằng, duyên do dẫn tới sự ỉ lại này là do có sự thiếu công bằng trong công tác giảm nghèo.

Tuy nhiên, câu giải đáp này của Bộ trưởng được cho là chưa đi sát vào tình hình thực tế. Tiền có đến đúng đối tượng?  Theo Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền, những năm qua, nhiều nguồn lực đã được huy động cho các chương trình đích giảm nghèo, từ đó nhiều đích đã hoàn tất sớm như như chính sách tương trợ nhà ở cho hộ nghèo hay Nghị quyết giảm nghèo nhanh ở các hộ nghèo theo Nghị quyết 30a/2008 của Chính phủ.

Trong tổng số vốn, bao nhiêu tiền được phân bổ trực tiếp cho hộ nghèo, bao nhiêu cho đầu tư gián tiếp, bao lăm cho bộ máy quản lý…? Bộ phải đánh giá được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét