Không thể để tái diễn mãi cảnh thầy cô giáo chì chiết, cha nội, dán băng dính vào miệng học sinh
Chủ trương hướng nghiệp- dạy nghề là đúng đắn, để khắc phục tình trạng "thừa thầy, thiếu thợ”, cũng là để nhiều thanh niên sớm có công ăn việc làm hợp với năng lực, hoàn cảnh. Cùng với tri thức văn hóa, thì mỗi con người cần nhiều hành trang khác để vào đời, tự tin sống trong thế cục. Chúng ta tự hào với những đội tuyển dự thi Olympic, kiêu hãnh với những học sinh sáng dạ linh lợi vượt thử thách để lên đỉnh Olympia nhận vòng nguyệt quế.
Không ít sinh viên cầm tấm bằng đi xin việc không nổi, do nơi hấp thụ không tin vào chất lượng nơi họ được đào tạo. Bệnh thành tích vẫn rất nặng nề. Học sinh, sinh viên thiếu được trang bị kiến thức tầng lớp. Trong khi tất cả các gia đình đều chỉ biết lo làm sao sau khi con em mình tốt nghiệp phổ quát thì làm sao thi được vào đại học. Một sinh viên không biết thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, không biết dùng một loại nhạc cụ nào dù ở mức tối thiểu, không phân biệt được ca trù- hát xẩm- chầu văn.
Kỳ vọng ấy lại được nêu lên ngay từ khi một niên học mới bắt đầu. , Đó là sự thiếu hụt lớn. Rất ít người thi vào. Đào tạo nghề. Giảm tải. Điều đó, nên chăng? 6. Làm sao có chuyện đó khi mà kỳ thi tốt nghiệp vẫn được tổ chức. Cũng Không thể để học trò, phụ huynh nhục mạ nhà giáo.
Trường nghề không quyến rũ từng lớp. Câu chuyện không mới, nhưng vẫn tồn tại dai dẳng. 7. Giáo dục Việt Nam vận hành trong tình hình khó khăn của đất nước, nên cũng chịu khó chung. Sau khi dời giảng đường thì xin việc ở đâu. Các trường học cũng chẳng thể nhân danh "từng lớp hóa” để mượn tay Hội bố mẹ học sinh lập ra quỹ này, quỹ khác; sổ này, sổ khác nhằm mục đích kiếm tiền.
Mục tiêu, mục đích của giáo dục phải là xây dựng con người, không chỉ trang bị hành trang cho mỗi cá nhân chủ nghĩa "vinh thân phì gia”, mà họ phải là những công dân hữu ích cho tổ quốc. Hiện số lượng các trường đại học đã vượt xa điều kiện kinh tế - từng lớp của đất nước. Đó là điều phải suy nghĩ. Không biết bao lăm gia đình đã phải bàn đi tính lại, chung cục quyết bán cả vườn, bán cả nhà lấy tiền cho con vào đại học.
5. Những hy sinh lớn lao, những quyết tâm cháy bỏng đó phải được đền đáp. Thi thì phải có đỗ, có trượt; nhưng đỗ gần hết thì còn gì là thi. Quyết nghị của Đảng đã chỉ rõ, phải đổi mới cơ bản, toàn diện nền giáo dục.
Phụ huynh chờ đợi để mua hồ sơ cho con vào Trường Thực nghiệm (Hà Nội) Có dân tộc nào hiếu học như người Việt Nam, khi mà phụ huynh chen nhau nộp hồ sơ xin học cho con, mà phải đạp đổ cả cổng trường? Các bậc ba má 2,3 giờ sáng đã trở dậy để xếp hàng mua hồ sơ vào trường mầm non cho con? Còn đó những bà mẹ trọn thế cuộc lang thang đi nhặt rác, gom tiền nuôi con ăn học.
Thực tại đó nói lên điều gì nếu không phải là vấn đề chất lượng giảng đường. Mới đây, Phó chủ toạ nước Nguyễn Thị Doan đã buộc phải lên tiếng về kỳ thi này. Thành tựu của nền giáo dục cách mạng là khôn xiết vĩ đại; lâu đài giáo dục Việt Nam hôm nay được xây dựng từ gian khó và kiên tâm vượt khó.
Đó cũng là mệnh lệnh của cuộc sống. Thế mà với phong trào Bình dân học vụ, không biết bao lăm người đã thoát nạn mù chữ, bao nhiêu người đã trưởng thành làm cán bộ giúp ích cho dân cho nước. Vậy, chúng ta kỳ vọng gì vào một nền giáo dục buộc phải đổi mới? 1. Đạo đức học đường. Việc mở nhiều trường (trong đó có đại học) là tốt, nhưng đến nỗi tỉnh nào cũng có trường đại học, có tỉnh vài trường, thì lại là vấn đề khác.
Một em bé 6, 7 tuổi đến trường đeo balô nặng mấy cân- cái nặng mang vác nói lên kiến thức thừa thãi trong các bộ sách giáo khoa dày cộp. 3. , Nhưng vẫn còn đó bề bộn toan lo về chất lượng tri thức của học sinh, sinh viên.
Đã đến lúc phải sáp nhập hai hệ thống này lại làm một, mà tốt nhất và đúng nhất là phải về Bộ Giáo dục- Đào tạo. Trước đó, cũng rất nhiều lần nguyên Phó chủ toạ nước Nguyễn Thị Bình cũng đã cảnh báo về chất lượng giáo dục phổ biến. 2. Nhưng, cũng cần nhớ rằng, nền giáo dục cách mệnh Việt Nam đã từng lớn mạnh trong những thời điểm còn khó gấp bội.
Trong chiến tranh phá hoại miền Bắc của đế quốc Mỹ, lớp học ẩn trong lòng đất, học sinh đội mũ rơm đến trường. Bấy lâu vẫn tồn tại hai hình thức trường nghề, hai cách tổ chức, quản lý: một là của Bộ Lao động- Thương bình và từng lớp; hai là của Bộ Giáo dục- Đào tạo. Chẳng thể mãi chuyện dạy bớt chữ trên lớp để buộc học trò phải học thêm. HÀ TRỌNG NGHĨA. 4. Người ta vẫn nói thế. Ở vùng cao, ánh đèn dầu vàng vọt thắp sáng mơ ước đổi đời của bà con dân tộc thiểu số.
Đã thế, họ lại không được chuẩn bị về sức khỏe, độ bền thân do thể dục, thể thao trong nhà trường các cấp chỉ là môn rất phụ, có cũng được mà không có cũng được. Những khái niệm "giáo dục toàn diện”, "nhà trường thân thiện, học trò tích cực” phải biến thành hiện thực; phải làm cho xã hội tưởng tượng được sau 12 niên học phổ biến, người thanh niên ấy sẽ như thế nào? Sau khi tốt nghiệp đại học, tân cử nhân ấy sẽ như thế nào? Bây giờ, chưa tưởng tượng được.
Hiện chúng ta chưa có một trường đại học nào lọt vào tốp 100 của thế giới, trong khi số trường đại học của chúng ta không thua kém nhà nước nào. Với giáo dục đại học, phần lớn các trường hợp cầm tấm bằng trong tay nhưng đến nơi làm việc vẫn phải mất rất nhiều thời kì để đào tạo lại, đào tạo bổ sung.
Nhưng tới nay, hệ thống các trường trung cấp chuyên nghiệp, trường trung cấp nghề là khá rệu rã. Họ phải trên dưới trên mạng, giữa trập trùng thông báo xấu- tốt, sai- đúng. Chất lượng học vấn. Phải bạo dạn loại bỏ những kiến thức không cấp thiết, kể cả những môn học ít tác dụng, để học sinh, sinh viên giao hội vào những tri thức chủ chốt và có thời kì tham gia những hoạt động văn- thể- mỹ.
Đời chủ nhân mai sau cho giang sơn. Mỗi kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ quát lại là một mùa từng lớp thắc thỏm, mệt mỏi. Trong tình thế đó, rất nhiều thanh niên tìm đường ra nước ngoài du học. Nhiều trường không lấy đâu ra nguồn tuyển sinh. Tại thời điểm sau cách mệnh tháng 8-1945, hơn 90% dân ta mù chữ, nền giáo dục ngoại lai, phong kiến.
Hôm nay, nền giáo dục ấy đang phải đối diện với đòi hỏi phải đổi mới, phải cách tân. Hệ thống đại học. Giáo dục toàn diện. Nơi nào cũng muốn "con số đẹp”, muốn 100% học trò trường mình, huyện mình, tỉnh mình phải đỗ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét