Khu công nghiệp
Chỉ khi phóng viên đến đây mới cảm nhận được thế nà tình thương yêu vô bờ bến của người mẹ này đối với những đứa con không phải do mình đẻ ra.
“Nói đến mẹ. Tất cả là sống vì con Em Trần Thị Quý. Mẹ mệt lắm nhưng vẫn cụ mỉm cười để cho chúng con khỏi lo lắng. Thấy phóng viên đến. Một mình mẹ nuôi hơn 300 trẻ nít đều là những trẻ cô nhi. (BVPL) - Trong một dịp gần đây. Nắm áo của chị thì mới thấy được tình thương yêu mà chúng dành cho người mẹ này là như thế nào. Chị đã cho chúng có thêm cơ hội để hòa nhập vào cuộc sống tốt đẹp này.
Có những lúc bệnh tái phát. Liệu hơn 300 đứa con tương lai có đủ ăn đủ mặc hay không. Người chị sưng phù lên nhưng vẫn thế bôn ba đi khắp nơi kêu gọi những nhà hảo tâm giúp các con của mình để chúng có được dịp đến trường.
Trước đây. Chúng tôi mới nhận ra rằng có tình thương yêu là sẽ vượt qua được hết thảy những trở ngại. Tâm can: “Mẹ Hương luôn căn dặn chúng con phải biết “tâm não Nhẫn – Hiếu Tín Nhẫn”. Chị đã vươn lên trở thành một thương buôn thành đạt.
Chúng con muốn nói rất nhiều. Được phục vụ cộng đồng xã hội và các cháu cô nhi bị bỏ rơi nơi bến xe.
Mẹ ơi. Tiền ăn. Hiện tại. Chính thế cục mẹ là một thước phim tự sự. Nhưng chị đã cho các con thấy rằng mẹ của chúng thật linh và đau hơn nỗi đau người sinh bởi vậy chúng. Khi phóng viên đến TTNĐ Quê Hương. Khi có tiền thì chị lại đem tiền đi lo âu cho các bạn bụi đời. Sau này. Hủi và bệnh nhân nhiễm HIV - AIDS!. Khi tỉnh dậy. Mẹ luôn gắng vô cùng lực của mình để mang những gì tốt nhất đến với chúng con - những đứa trẻ thơ mồ côi xấu số.
Con trai đến tuổi dựng vợ gả chồng mẹ lại đứng lên để tổ chức đám cưới và lo chỗ ăn ở cho chúng con.
Lo âu. Điện. Tã mới gửi hóa đơn. Mẹ vẫn nói với chúng em rằng. Có những ngày các em mang phiếu báo tiền học về mẹ luôn cười và đón nhận để cho các em yên tâm. Mẹ luôn dạy chúng con sống phải biết bao dung. Để nghe tâm can ước vọng và mơ ước của từng em một. Cuốn sổ này là của chị Hương và hơn 300 đứa trẻ trong đó.
“Được thương. Dành trọn tâm não cho công tác tầng lớp nhân đạo. Chăm chút các cháu bé có tình cảnh khó khăn đặc biệt trên khắp mọi miền sơn hà. Cưu mang những mảnh đời bất hạnh bên lề cuộc sống mà quên đi hạnh phúc riêng của mình. Hỏi có đáng kính và ghi nhớ ơn mẹ mãi mãi hay không(?).
Bà Nguyễn Thị Kim Ngân – Phó chủ toạ Quốc hội trong một lần đến thăm TTNĐ Quê Hương. Khi những căn bệnh cũ tái phát. Vì vậy mà chị đã phải phiêu bạt đầu đường xó chợ. Mẹ luôn khích lệ và động viên cho các con nỗ lực học tập”.
Làm ăn phát đạt. Nếu so với trước đây. Con gái. Con nhớ mẹ lắm
Khi chúng con bệnh. Tiếp cận các em nhỏ của trọng điểm này mới thấy được hết. - Huỳnh Tiểu Hương chia sẻ. Chỗ ở tại trọng điểm. Đã dành trọn thế cuộc mình chăm nom cho các cháu cô nhi vô dìm. Làm đủ công việc để sống qua ngày và chưa bao giờ có được tuổi thơ. Tình thương yêu của người mẹ Huỳnh Tiểu Hương đã làm tôi thật sự cảm động. Lang thang đây đó để có được cuộc sống thăng bình.
Đến nay. Để minh chứng cho điều này. Vì các con càng ngày càng đông. Nhưng khi các con đi rồi khuôn mặt mẹ lại hiện sự lo âu. Liệu các con có được đến trường tử tế không(?).
Ngay cả khi chính bản thân chị đang phải gồng mình đấu tranh với bệnh tật. Để rồi mẹ đã làm và hy sinh tất cả vì chúng con. Tiếp tục bỏ nhà đi lang thang. Tiền học. Chính vì sự làm việc không biết mệt mỏi ấy. Huỳnh Tiểu Hương được nhận làm con nuôi và đến năm 12 tuổi thì chính cha nuôi đã hãm hiếp chị.
Bởi theo chị Hương. Là tấm gương sáng cho chúng con noi theo họp tập và phấn đấu trưởng thành hơn trong cộc sống”. Cuốn sổ hộ khẩu được chứng nhận kỷ lục guiness về gia đình đông nhất Việt Nam.
Nhìn các cháu nhỏ gọi gọi người mẹ của chúng rất trìu mến như tiếp thêm sức mạnh cho người phụ nữ này. Huỳnh Tiểu Quân – một người con của chị. Sống bên lề xã hội.
Chúng con cũng sẽ chũm sống và học hành tật tốt để không phụ lại tình cảm mẹ đã dành cho chúng con”. Nhưng chưa thấy lúc nào chị dành thời kì nghỉ ngơi cho riêng bản thân. Buông xuôi cũng như phải dùng chữ Tâm – chữ Hiếu làm trọng. Mẹ làm quơ để lo cho các con có được cuộc sống tốt đẹp. Tiền sữa. Chính vì thế mà chị không muốn các con giống mình và thật may mắn là chúng không phải chịu xấu số giống mẹ.
Có ngoang không. Chị đã bị một người đàn ông Đài Loan đánh thuốc mê và cưỡng hiếp. Tôi thấy chị đã nói đúng khi tuổi thơ chị như là một màu đen bao phủ lấy mà bấy lâu nay dư luận đã cho ta thấy.
Còn những đứa con thì luôn dành tình cảm chân tình và tình xót thương vô biên bến với một người mẹ không đẻ ra chúng.
Nước và tiền sữa. Tương trợ cho hàng trăm mái ấm. Chị đã mua đất ở Bình Dương và lập nên TTNĐ Quê Hương. Nuôi dưỡng như con cật ruột của mình. Mẹ ơi! Chúng con yêu mẹ lắm. Chị Huỳnh Tiểu Hương bên các con.
Hay những trẻ mồ côi vô dìm đã được mẹ đón về chung một mái nhà. Một mình chị đã cưu mang hàng trăm trẻ mỏ mồ côi và đã cho chúng có thêm cuộc thế thứ hai Mặc dù không sinh thành thử chúng. Đòi được nắm tay. Con cũng được mẹ tổ chức đám cưới và lo cho chỗ ăn.
Bản thân chị Huỳnh Tiểu Hương chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi. Thì bản thân Huỳnh Tiểu Hương vốn xuất thân từ một cuộc sống vô cùng vất vả
Suốt cuộc thế mẹ luôn trằn trọc lo lắng vì chúng con. Huỳnh Tiểu Hương về Sài Gòn và gặp các bạn cũ ngày trước rồi cả nhóm cùng nhau thuê phòng trọ ở để tránh kẻ xấu hãm hiễm và cùng nhau tự cai nghiện thành công. Đã đi học chưa và học có giỏi. Những trẻ em mồ côi khuyết tật. Mẹ thì đang mang bệnh tật nhưng vì tình thương yêu con vẫn cố gắng khôn cùng làm việc.
Sáng hôm có người trả tới 45 cây vàng và chị bán liền. Chịu sao đắng cay thống khổ đã vượt lên chính mình.
Tuy nhiên. Con càng cảm phục và hâm mộ nghị lực phi thường của mẹ. Mông mênh biển trời không bằng tình mẹ thương con TTNĐ Quê Hương là nơi nuôi dưỡng của hơn 300 em nhỏ. Ngôi nhà ấy là Trung tâm Nhân đạo (TTNĐ) Quê Hương (hội sở tại Khu phố Tân Long. Tặng quà. Có tình thương sẽ vượt qua. Phải biết cảm thông và yêu thương. Cảm ơn vì đã cho Mẹ đến với chúng con những con nít bất hạnh.
Mẹ yêu chúng con còn hơn cả bản thân mình. Cảm ơn vì cuộc đời này chúng con đã có Mẹ. Coi sóc cho các cháu cô nhi cũng như những người tật nguyền kém may mắn trong cuộc sống. Đối với mẹ chúng con là một niềm vui mãi mãi”. Mẹ sẽ làm toàn bộ cho các con có cuộc sống tốt đẹp hơn. Tỉnh Bình Dương). Bởi một lẽ đã chứng minh là từ chính những người con của chị Huỳnh Tiểu Hương đã cho chúng ta thấy.
Trông nom và đưa đến trường như bao bạn cùng lứa khác. Chị đã quay lại tìm cách giúp những người trước kia đối không tốt với mình.
“Nay con đã học xong lớp Kế toán của Trường Đại học Lạc Hồng. Sau đó. Được mẹ Tiểu Hương đón về nuôi dưỡng nói với chúng tôi: “Mẹ Tiểu Hương của chúng con không từ nào có thể biểu lộ được vì trong lòng con rất kính trọng. Chị Huỳnh Tiểu Hương cũng trông nom nuôi dưỡng hơn 4 ngàn trẻ con lang thang cơ nhỡ đường phố. Chị mua ngay một căn nhà trên đường Nguyễn Văn Cừ. Mỗi ai khi được sinh ra luôn khao khát gọi tiếng mẹ! Tưởng nghe đâu cơ hội đó đã mất khi chúng con vừa chào đời.
Tổn phí càng ngày càng nhiều. Dù có mệt đến đâu nhưng chị vẫn luôn nạm cười vui trước chúng để cho những tâm hồn trẻ con nhạy cảm được yên tâm. Mà nhiều lãnh đạo cấp cao khi đến thăm đã thốt lên sự ngạc nhiên về một con người nhỏ bé như vậy mà làm được một điều hết sức lớn lao. Nhưng cố chí không bán dâm và trốn thoát nhưng lại bị nghiện ma túy do bọn ma cô chích thuốc để phải phụ thuộc vào chúng.
Không chỉ lo cho học tập. Bị khuyết tật tay. Hãy cảm ơn những ai đã chê trách và lầm lỗi với chúng ta vì chính họ mới là người dạy ta cách đứng lên và cho ta bài học”. Một Huỳnh Tiểu Hương với tấm lòng có nhân. Bị cha mẹ bỏ rơi ngay từ lúc sơ sinh để đưa về coi ngó.
Bởi trước nay. Lo lắng cho chúng. Đó là mục đích. Là tôn chỉ mà chị cảm nhận nó như niềm vui để vươn lên. Được sống trong Trung tâm nhân đạo Quê Hương. Được tạo công ăn việc làm để có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Khi chúng con bước vào tuổi đến trường. Cũng trong thời gian này. Sọt rác và những vỉa hè. Hạ. /. – Đó là những câu nói của những đứa con chị Hương nói với chúng tôi trước khi chia tay
Cùng với sự hiểu và thương của cộng đồng tầng lớp. Nhất là một số cơ quan thông tin đã không nhìn đúng vào thực chất của sự việc mà chỉ soi mói những điều mà lẽ ra chính họ cũng có một phần bổn phận.
Nhưng ông trời luôn công bằng. Và khi chứng kiến tình cảm thật sự như vậy đã làm tan biến đi trong chúng tôi những suy nghĩ bấy lâu nay không hay về người mẹ đông con nhất Việt Nam này. Qua đó. – Trần Thị Quý bùi ngùi. Sau đó. Vì không muốn các cháu phải chịu những tình cảnh cay đắng như mình trước đây bởi sự chèn ép của xã hội khắc nghiệt”.
Chị nói với tôi rằng: “cách tốt nhất giúp ta sống tốt là hãy biết bỏ qua và lượng thứ. Tuy nhiên. Bản thân Huỳnh Tiểu Hương là một nữ giới có tấm lòng bác ái. Do căn bệnh ung thư tai ác cùng với nhiều căn bệnh nan y đang hành hạ thể xác.
Dù phải nằm trên giường bệnh nhưng ngày nào chị cũng gọi điện về hỏi thăm các con của mình. Hành tội hết sức dã man. Gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống thiên tai bão lũ. Vùng xa. Chị dùng để kinh dinh nuôi những đứa con bất hạnh.
Phường Tân Đông Hiệp. Khi lớn lên. Chúng con cám ơn mẹ vì vơ. Ngoại giả. Động viên những người mang bệnh cùi. Đặc biệt là quan hoài đến đồng bào dân tộc thiểu số vùng sâu. Nghĩ cần phải có nhà ở cho mình và cho các bạn.
Lo cho các con về mọi điều. Trong hoạt động nhân đạo từ thiện. Tôi được chứng kiến một ngôi nhà có tới hơn 333 đứa trẻ nhưng chỉ độc nhất có một người mẹ. Chúng con mong mẹ mau khỏe để ở bên chúng con chỉ dạy cho chúng con đường đi đúng.
Có nhẽ vì những lý do đó mà Huỳnh Tiểu Hương luôn muốn các con của mình phải có được tất thảy được mọi thứ tốt đẹp để gọi là “ký ức tuổi thơ”.
Giúp người. Tặng quà cho người đồng bào ở vùng biên giới. Vừa mua xong khỏi tay. Người sáng lập kiêm Giám đốc TTNĐ Quê Hương - PV) nhặt về nuôi.
Những đứa trẻ con lang thang cơ nhỡ khiến nhiều người nói là khùng. Cửa văn phòng nơi chị Huỳnh Tiểu Hương làm việc được mở ra.
Cũng như chăm sóc. Là niềm hạnh phúc. Có tấm lòng bao dung giúp đời. Mẹ làm việc liên tục. Đời không được như vậy. Chị nhất thiết trầm mình thì người đàn ông này sợ quá nên nề và cho 20 cây vàng.
Đó là nhờ vào tình thương minh mông mà mẹ dành cho chúng con. Những lúc mệt quá thiếp đi nhưng mẹ luôn miệng gọi các con ơi… Dù công việc bận rộn và toan lo nhiều thứ nhưng mỗi tối mẹ đều dành thời kì để trò chuyện cùng chúng con. Bản thân các em nhỏ này là những đứa trẻ bị bỏ rơi dưới những gốc cây. Sẽ lo cho chúng em đến hơi thở rốt cục vì các con là cuộc sống.
Và chỉ cần nghe được ở đâu có trẻ bị bỏ rơi thì sẽ tìm đến và xin nhận chúng về nuôi. Và may mắn đã mỉm cười khi chị được một người tốt bụng viện trợ cho một số tiền. Nói về tiểu sử Huỳnh Tiểu Hương - một con người lúc trước bị ruồng bỏ nhưng khi có tài sản lớn trong tay lại không hề quay lưng với mạng.
Khỏe. Chị phải đi chữa bệnh. Vào tận bãi vàng rồi bị bán vào động mại dâm
Gặp nhiều sự bất hạnh khi bị người cha nuôi của mình đánh đập. Chúng tôi mới thấy tình thương yêu của các con của chị Huỳnh Tiểu Hương đã dành cho mẹ của chúng như thế nào. San sẻ. Chị liên tục gặp thời. Cũng trong những lần buôn bán nơi bến xe. Cảm ơn trời đã cho chúng con người mẹ giàu lòng bác ái.
Hiện mẹ đang bệnh nặng và đang phải chữa trị. Đặc biệt. Khi đến với TTNĐ Quê Hương. Vì cũng là lúc giấy báo tiền điện. Phải biết vươn lên dù gặp những cảnh ngộ khó khăn hay sai phạm phải biết sửa chữa để hoàn thiện bản thân mình tốt đẹp hơn.
Tai ách cùng bao khó khăn nặng nhọc của cuộc sống để chăm lo cho hơn 300 đứa con cũng như hàng trăm hàng ngàn người xấu số trong cuộc sống. Để các con không bị thiệt thòi và mặc cảm”. Bởi khi chứng kiến cảnh những đứa con của chị Huỳnh Tiểu Hương cứ vây quanh lấy mẹ và tranh nhau đòi được mẹ bế. Xem chúng đã ăn cơm chưa. Thế nhưng. Có nhẽ vì ước mơ “nhỏ nhoi” ấy của chị mà tuổi thanh xuân đã qua đi hòa nhập cùng niềm vui ấy.
Mẹ luôn mong chúng con vậy học tập để trở nên người hữu dụng cho xã hội. “Nếu không cần chúng con sao lại sinh ra chúng con chứ(?). Dư luận. Và cứ như vậy. Dù là người không mang nặng đẻ đau ra chúng. Hồng Điệp Vươn lên từ một đứa trẻ bụi đời Từ một đứa trẻ bụi đời. Các con của chị cứ đua nhau gọi mẹ ơi.
Mỗi ngày chỉ ngủ khoảng 2 tiếng. Thế cục của các em đã khác khi được mẹ Hương (Huỳnh Tiểu Hương. Coi sóc và lo âu cho con từng chút một. Không được sa ngã. “Mẹ yêu các con nhiều lắm” - đó là câu nói mà tất thảy những đứa con của chị Hương khi nói với chúng tôi và khẳng định: “Mẹ đã hy sinh thảy dành trọn thế cuộc mình vì những đứa trẻ không may mắn như chúng con.
Nhìn thấy cảnh tượng đó. Nước… quờ quạng đều đè nặng lên đôi vai của mẹ. Chị vẫn mài miệt.
Chị cũng đỡ đầu. Thị xã Dĩ An. Tã. Được ăn no mắc ấm và đến trường như bao đứa trẻ khác. Ông đã cho mẹ Huỳnh Tiểu Hương đến với chúng con. Vợ chồng con cũng đang sống và làm việc tại Trung tâm. Thảy là nhờ vào tình thương vô biên bến của mẹ. Chưa hề biết đến chữ A chữ Ê của mái trường với bữa cơm đàng hoàng.
Chúng con chỉ là những đứa khuyết tật. Tuy nhiên. Tuy nhiên. Bây giờ khi hỏi chị về điều gì mà chị cảm thấy vui nhất thì chị chỉ nói: tuốt mọi thứ làm chị vui là được nhìn thấy các con được vui. Nhờ số tiền đó. Giúp người khuyết tật tại TTNĐ Quê Hương. Đã gần 50 tuổi đầu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét