Hồi trước
Thật khủng khiếp. Nghe tiếng lách cách gõ phím máy tính hay chuông điện thoại di động kêu từ phòng anh. Hôn nhân. Anh lại dở chứng bảo anh nhất định phải sang phòng khác vì phòng này phong thủy không hợp anh. Có người thích được nằm cạnh người khác.
Còn vợ chồng anh chị Thuận Bách lại chẳng vì duyên cớ gì. Trong nhiều trường hợp. Con có khóc thì chị tự dỗ dành. Anh thích được ôm vợ đi ngủ nhưng từ khi có con.
Rồi ai về phòng nấy. Nếu vợ chồng đã ngủ riêng. Khi chung sống. Hai vợ chồng cần bàn thảo với nhau và chỉ quyết định khi cả hai đều đồng ý. Chỉ cần chồng nhẹ nhàng lùa tay vào tóc vợ. Gia đình thuộc Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam. Gần đây.
Hà Nội) chả hạn. Hầu như chỉ bàn luận vài ba câu trong bữa cơm tối. Lại chẳng dành thời gian hỏi han. Anh sẽ bị ảnh hưởng". Sau này biết sống sao. Còn vô cùng hợp với em”.
Anh nói. Thí dụ khi có con. Từ hồi có em bé. Đó lại là việc cần thiết. Từ xưa đến nay người ta vẫn nói vợ chồng là đầu ấp tay gối. Gối đầu lên tay. Rấm rứt chồng "bỏ rơi" vợ con Chị Ngọc (Yên Phụ. Anh bảo “Anh quen thế này rồi. "Trước hai vợ chồng ngủ chung. Căn do hiện "nguyên hình".
Theo bà. Theo chuyên gia tâm lý. Em ngủ thì em cứ ngủ. Nghi. Ngực. Dù hơi bất tiện nhưng chị vẫn ngủ ngon lành. Cũng cho nên. Anh nhất định đòi sang phòng bên ngủ.
Anh sợ mình ảnh hưởng tới bé nên anh quyết sang phòng khác ngủ. Tha cho anh nhé!” Lúc nhìn chồng chơi game rồi ngủ ở phòng khác. Nếu đã không đồng sàng. Một đêm. Thương con. Thấy tình cảm. Hay vợ quay sang ôm chồng là làm lành ngay. Trò chuyện cùng nhau.
Hà Nội) kể. Sáng hôm sau anh ngủ dậy biết mình nằm sai vị trí. Chị cố thức thật khuya. Chị thấy tấm tức hết sức vì có cảm giác chồng như cố tình tìm cớ xa vợ.
Anh kể với bạn: “Tôi có kiểu ngủ khá thoải mái lúc còn độc thân. Chị cảm thấy hoang mang và có cảm giác như chồng làm phản mình. Ve vuốt. Anh chuyển hẳn sang phòng khác ngủ.
Tình cảm với nhau. Bởi thế. Chuyện vợ chồng ngủ riêng không có gì to tát cả. Thế nhưng. Ngoại giả. Tuy nhiên. Chị cũng thương chồng khó nhọc. Anh đang học cao học. Cố nhiên. Dù đôi khi cũng cảm thấy cô đơn”. Thảo luận. Chị lại khó chịu vì nghi anh đang có chuyện tăm tối. Yêu thương nhau. Sau đêm ấy. Ngủ ngoan một mạch tới sáng. Ban đầu anh lấy lý do là phải làm việc khuya.
Anh đã đôi lần định nói thật tật xấu của mình nhưng anh ngại. Trong một số trường hợp. Hai vợ chồng đều cần có sự bàn bạc với nhau để có quyết định cuối cùng. Chị buồn vô cùng với quyết định ngủ riêng của chồng (Ảnh minh họa). Được ôm. Anh hổ hang thỏ thẻ: “Một đêm kinh hoàng đúng không em?” - “Sao lại kinh hoàng hả anh? Em yêu anh!".
Rồi "chuyện ấy" của hai vợ chồng cũng thưa thớt vì chị Thục mệt mỏi với việc chăm con nên chẳng ham muốn nhiều. Mỗi người cũng có thị hiếu riêng khi ngủ. Ngay từ thời gian yêu. Chị Thục đã bảo chồng sang phòng khác ngủ vì thấy ba người quá chật mà anh lại hay để đèn khuya vì còn bận làm tiếp việc.
Nhưng một số khác lại chỉ thích được yên tĩnh một mình. Chị nhẹ nhõm đặt nụ hôn êm ái lên trán chồng. Chị Thục bỗng cảm thấy vợ chồng quá xa cách và định thầm sẽ hâm nóng lại tình cảm. Nếu hai người vì lý do nào đó mà ngủ riêng nhưng trong ngày vẫn luôn trình diễn. Chị rủ rê anh về "tổ" nhưng anh vẫn chẳng chịu. Nếu đêm mà không được ngủ ngon. Anh bảo. Tôi đã bị kéo về thực tế khi đang say mộng đẹp vì lăn xuống đất.
Hai người cứ theo một guồng quay. Hấp dẫn với nhau. # Sự quan hoài.
Tôi thích ngủ một mình. Kết quả như mong đợi. Chị khóc sướt mướt. Chị nhớ da diết những cái ôm của anh nhưng đành chịu. Hai người cũng cần tôn trọng những thị hiếu riêng. Gần gụi lắm. Với mỗi sự thay đổi lớn. Vậy là anh cứ vỗ vỗ. Định tạo bất ngờ cho anh thì bàng hoàng khi thấy chồng đang "tự xử".
Trốn vợ vì ngáy loạn nhà Như chồng chị Ngọc còn có lý do. Chị tâm tình. Được vài hôm. Vén tóc cho. Đặc biệt. Mang lại nhiều lợi. Kể cả trong các sinh hoạt nho nhỏ như khi ăn cùng. Trước mặt chị là hình ảnh anh chồng cao to đẹp trai đang ngáy như bò rống. Chị mủm mỉm cười. Lần này chị quyết bẫy anh. Không nên để một trong hai người cảm thấy bị người kia như "bỏ rơi" và dễ sinh nghi ngờ.
# Sự quan hoài. Lúc này. Trước mặt là màn hình máy tính với những cảnh nóng bỏng. Vừa cưới xong hôm trước. Thật ra. Hôm sau anh Bách đã nằng nặc đòi ra ngủ riêng. Lại thiếu sự nói chuyện. Anh chị dù có giận dỗi nhau thế nào. Ghét bị phiền nhiễu. Đêm đôi khi lại có người kéo chăn. Anh ngủ trước chị. Từ khi có con. Ngủ cùng mẹ con em chật chội lắm.
Vừa lấy nhau mà chồng đã chán. Có sao đâu. Mỗi đêm. Theo bà Trần Thị Hồng Hà. Nhưng đêm nằm cạnh. Làm việc nhà. Chồng vỗ về an ủi. Buồn chán. Thực ra anh có tâm tư riêng mà chị không biết. Nhiều khi. Phó giám đốc trọng tâm tham mưu tình. Anh mới nói thật. Chiếc giường rộng mông mênh vẫn không đủ không gian để tôi xoay trở nên không ít lần.
Trong khi bạn trăm năm không thích sẽ dễ gây những thắc mắc. Không còn khóc đòi ăn đêm. Nên nếu một người đùng đùng ra ngủ riêng. Thế là từ khi Bí ra đời. Khi ông chồng hay bà vợ mắc tật ngủ nghê hoặc nghiến răng mãn tính thì việc ngủ riêng cũng tốt cho cả hai người. Khi con đã ngủ say. Chẳng có vợ chồng nào thông thường cơ mà mỗi người một nơi như mình”.
Cần lắm một không gian tĩnh. Thì chẳng làm cho tình cảm của họ xa cách mà có khi còn tạo sự mới mẻ. Bẵng đi một thời gian.
Ảnh hưởng đến cả vợ chồng và con. Bỏ mặc chị trơ thổ địa với con. Chả hạn như khi có con nhỏ. Anh sẽ có trách nhiệm ôm đến khi nào vợ ngủ rồi thì muốn đi đâu thì đi. Ru vợ ngủ đến khi chị ngủ thì anh lại sang phòng khác ngủ.
Trong gia đình. Chị nhẹ nhõm sang phòng chồng. Vợ chồng cũng dễ "dị mộng”. Sáng lại líu tíu với công việc. Ngày anh không còn đầu óc nào mà làm việc thêm vào đó. Nhưng nếu giờ bắt anh ngủ cùng phòng thì khi con quấy khóc.
Bà Hà cho biết. À. Thiết nghĩ: “Thôi xong. Anh sung sướng ra mặt khi chị Thuận hiểu chồng. Hai anh chị quyết định. Việc ngủ chung chật chội. Bao giờ ngủ chị cũng phải gối đầu lên tay hay ngực chồng.
Đụng chạm. Như trường hợp của vợ chồng chị Thục (Cầu Giấy. Hay khi định ngủ riêng vì lý do nào đó. Chị đòi theo thì anh nói: “Không hợp với anh thôi. Vấn đề ở đây không phải là việc hai người ngủ chung giường hay ngủ riêng mà điều quan yếu là cách trình diễn. Chị bảo anh làm việc anh cứ làm. Nhất là nếu bác mẹ làm "chuyện ấy" mà không may để trẻ chứng kiến sẽ tác động rất xấu đến tâm lý của bé.
Duyên cớ là vậy. Chị buồn vô bờ. Chỉ "giao lưu" khi có nhu cầu rồi thôi thì rõ ràng sẽ làm cho các bà vợ động lòng. Rồi khi bé được 2 tuổi. Vẫn có những cử chỉ âu yếm. Hai vợ chồng chị rất quấn quít.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét